THU ĐẾN RỒI ĐẤY Ư?
- Chang'sJournal
- Aug 23, 2019
- 3 min read
Updated: Aug 25, 2019
Những ngày gần đây thành phố trông tấp nập hơn hẳn. Màu đỏ của mấy gian hàng bán bánh trung thu phủ khắp phố phường. Hình như sang thu rồi đấy nhỉ?!

Xưa nay mùa thu là nguồn cảm hứng bất tận cho các bậc văn sĩ, thi sĩ, họa sĩ hay nhạc sĩ. Mùa thu được đưa vào áng văn, câu hát với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, nhưng tựu chung lại thì thu vẫn đẹp, một vẻ đẹp rất thơ, lay động lòng người. Con người cũng trở nên nhạy cảm hơn với những bâng khuâng, khắc khoải và thấp thoáng nỗi buồn không tên. Có phải quang cảnh thiên nhiên làm cho con người thấy buồn, thấy nhớ? Hay vốn dĩ lòng người đã chất chứa nỗi niềm mà lấy thu làm cái cớ để giải bày?
Có lẽ nhắc đến thu thường người ta vẫn nghĩ đến sự chia xa, rời bỏ. Lá vàng bắt đầu rụng đầy con đường góc phố. Gió khẽ đưa hương hoa sữa thơm nồng. Bầu trời như trong hơn và xanh hơn, áng mây vẫn trôi nhè nhẹ. Nắng vẫn nhuộm vàng con đường quanh co, khúc khuỷu. Thoáng chốc bắt gặp cơn mưa rào chợt đến rồi chợt tạnh. Thiên nhiên khe khẽ, ngập ngừng chuyển mình lúc giao mùa như vẫn còn vấn vương, luyến tiếc điều chi.

Cô nhân viên công sở đang vùi đầu trong đống hồ sơ cũng kịp nhận ra thu đã về qua ngõ. Những ngày mùa thu tiết trời thường dịu mát hơn hẳn. Nhưng năm nay thời tiết có phần khắc nghiệt hơn khi những ngày cuối tháng 8 vẫn còn nắng chang chang và oi bức như hè. Nhìn cảnh lồng đèn treo khắp phố, mọi người háo hức đi mua bánh trung thu cô chợt nhớ về những ngày còn bé. Hồi đó nhà ai cũng nghèo. Bánh trung thu và lồng đèn bán ngoài quán là những thứ vô xùng xa xỉ. Cứ bước qua tháng 8 âm lịch là không hẹn mà gặp, cả lũ trẻ con trong xóm đi tìm cây tre, lấy lon sữa làm lồng đèn. Một buổi đi học, một buổi ở nhà là tụ tập lại với nhau, tiếng đục đẽo rộn ràng khắp xóm. Lồng đèn làm xong rồi là phải để dành, chờ đến ngày rằm mới đem ra chơi. Tới ngày trung thu là háo hức chờ xã đi phát quà. Quà trung thu chỉ là mấy cái bánh, cái kẹo, bịch bim bim thôi mà thấy ngon lắm lắm. Đi học về là lũ trẻ tranh thủ làm bài tập cho xong để tối đi rước đèn. Khi trăng đã lên cả xóm rồng rắn nối đuôi nhau. Mấy anh lớn đẩy lồng đèn xoay xoay đi trước, các em nhỏ xách lồng đèn ngôi sao theo sau. Những hình ngôi sao lấp lánh trên đường làng, những vệt sáng xoay tròn theo chuyển động của lồng đèn có bánh lăn trên đất. Tiếng nói cười rộn rã đến đêm.

Trung thu ngày xưa giản dị mà vui như thế đấy. Giờ đây xã hội phát triển, cuộc sống của đa phần người dân đủ đầy hơn trước. Trẻ em thời nay được bố mẹ mua cho lồng đèn đủ loại. Lồng đèn giấy với nhiều hình dáng cũng có, lồng đèn điện tử cũng có. Bánh trung thu cũng to hơn, đắt hơn nên chúng không có cảm giác thèm khát như xưa. Dù đầy đủ như thế nhưng liệu chúng có tận hưởng được cái không khí trung thu như ngày xưa lớp lớp anh chị đã từng có? Dẫu biết cuộc sống phải thay đổi theo thời gian, những giá trị tinh thần cũng vì thế mà không còn như trước nhưng lòng vẫn không tránh khỏi cảm giác nuối tiếc khi nhớ về những ngày xưa cũ.

Gạt đi những lo toan, bộn bề của cuộc sống hay những hoài niệm vẩn vơ. Hãy ngắm nhìn thiên nhiên với đôi mắt trẻ thơ để tận hưởng một mùa thu đang đến, cô gái à. ^^




Comments