top of page

MÙA HÈ CỦA LŨ TRẺ QUÊ

  • Chang'sJournal
  • Jun 25, 2019
  • 3 min read

Updated: Jun 26, 2019

Tháng 6 là tháng của thiếu nhi, là khởi đầu của những ngày hè bất tận.

Nó cũng là thời điểm mà lũ trẻ con mong chờ nhất sau một năm học căng thẳng. Khi tiếng ve đã râm ran trên khắp cành cây và buổi tổng kết năm học kết thúc, đám học trò lại háo hức: hè về!!!!!


(Nguồn: Google)


Với trẻ em ở quê thì ba tháng hè thực sự là khoảng thời gian thoải mái nhất, tươi vui nhất. Chúng không phải dậy sớm cắp sách tới trường mỗi sáng, cũng không phải làm bài tập về nhà. Chúng có thể ngủ nướng thỏa thích và rong chơi cả ngày. Nhưng trẻ quê ít khi ngủ nướng hay ngồi yên một chỗ. Dường như năng lượng trong chúng rất nhiều.


Một mùa hè bắt đầu với lũ trẻ từ sáng sớm tinh mơ. Khi tiếng gà gáy đầu tiên cất lên, lũ trẻ cũng vội vàng thức giấc rồi rủ nhau đi tập thể dục. Với chúng, thể dục là chạy nhảy khắp xóm, là ngắm những vì sao còn thức trên bầu trời. Ngày hè là cả ngày rong ruổi khắp nơi, khi thì tìm trái lạ hái ăn, khi thì tụ tập chơi đủ thứ trò. Trẻ quê đa phần đều nhà nghèo nên chẳng có tiền mua đồ chơi. Ấy thế mà trò chơi của chúng lại không bao giờ hết. Chúng chơi mấy trò dân gian xưa nay như: nhảy dây, bắn bi, trốn tìm, bịt mắt bắt dê, chơi ô ăn quan, rồng rắn lên mây,... Hầu hết các trò chơi truyền thống dân gian của người Việt chúng đều chơi hết. Chúng còn sáng tạo ra nhiều trò mới, tự mày mò làm đồ chơi. Từ những cánh diều làm bằng giấy vở đã viết bay trên bầu trời cho đến ngôi nhà lá bé tí mà cả chục đứa chui rúc trong đó, chật chội nhưng đứa nào cũng vui.


(Nguồn: Google)


Mùa hè cũng là mùa của biết bao loại trái cây. Vì thế mà ngoài cái để chơi, lũ trẻ còn có cái để ăn. Mà trái cây hái trộm của nhà hàng xóm bao giờ cũng ngon hơn bất kỳ món ăn nào. Những buổi trưa hè nghe tiếng leng keng quen thuộc của người bán kem, lũ trẻ lại rộn ràng chạy đi tìm cái lon nước, đôi dép rách để đổi kem. Có mỗi cây kem mà cùng nhau thưởng thức, mỗi đứa ăn một miếng, thấy ngon vô cùng. Thường những gì có được trong khó khăn và thiếu thốn cũng làm cho người ta biết nâng niu và quý trọng hơn.


Không chỉ ăn và chơi, trẻ em ở quê biết làm rất nhiều việc từ chăn trâu, cho lợn ăn, chăm em cho mẹ, quét nhà, nấu ăn,… Mặc dù tuổi còn ít nhưng các em đã biết chia sẻ công việc gia đình với ông bà, bố mẹ, biết tự chăm sóc bản thân. Không những tình cảm gia đình được khăng khít mà những đứa trẻ trong xóm cũng gắn bó với nhau nhiều hơn, biết thương yêu và chia sẻ.


Khi mặt trời bắt đầu đi ngủ cũng là lúc lũ trẻ lấm lem bùn đất về nhà bên mâm cơm gia đình. Sau đó, chúng lại không hẹn mà tụ tập trước xóm cùng chơi những trò chơi khác, hay ngồi quây quần kể chuyện ma. Đôi lúc lại vang lên tiếng hét vì sợ. Buổi tối ở quê không gian vô cùng yên bình. Ánh trăng bàng bạc chiếu rọi khắp nơi. Bầu trời đêm như một tấm thảm đen lấp lánh. Mặt trăng to tròn đó là nơi có chị Hằng, chú Cuội. Cả một dải ngân hà trải dài, có chú bé đứng câu cá, dưới sông là bầy vịt đang tung tăng bơi lội. Xa xa là chòm sao Bắc Đẩu. Thỉnh thoảng, xuất hiện thêm những đốm sáng nhấp nháy của máy bay làm cho bầu trời đêm thêm phần sinh động.


Cứ thế, mỗi ngày hè là một ngày vui chơi hết mình của lũ trẻ. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn và khó khăn nhưng trên những gương mặt đen nhẻm, gầy gò đó vẫn luôn rạng ngời, ánh lên niềm hạnh phúc. Để rồi khi mùa thu đến, chúng lại tràn đầy năng lượng, cùng tung tăng cắp sách đến trường với một niềm hân hoan mới.

Comments


SUBSCRIBE VIA EMAIL

Thanks for submitting!

© 2023 by Salt & Pepper. Proudly created with Wix.com

bottom of page