ĐỪNG VỘI NHẬN XÉT NGƯỜI KHÁC QUA NHỮNG GÌ BẠN THẤY BÊN NGOÀI
- Chang'sJournal
- Nov 11, 2019
- 3 min read
Tội gặp lại cô bạn cũ vào một chiều thứ 7 cuối thu tại quán cà phê xinh xắn gần trường cấp 3 từng học ngày trước. Quang cảnh nơi đây đã thay đổi nhiều, đẹp hơn trước. Cũng phải thôi, đã 9 năm trôi qua kể từ ngày tốt nghiệp. Đây là lần thứ 3 tôi gặp cô bạn này, 2 lần trước đều là hội ngộ tại đám cưới của bạn cùng lớp. Lần đầu tiên chúng tôi ngồi trò chuyện riêng với nhau sau bao năm ra trường. Đầu tóc và trang phục bạn có khác hơn, nhưng gương mặt vẫn chẳng hề thay đổi theo thời gian, vẫn là gương mặt trẻ trung của năm 18 tuổi. Tôi cười bảo: chắc bạn có tư tưởng sống thoáng, thoải mái nên trẻ lâu. Bạn cười hỏi: tôi biết được bao nhiêu về bạn?

Nhiều năm không liên lạc tôi chỉ biết về bạn qua những gì bạn chia sẻ trên facebook. Hình ảnh về bạn trong tâm trí tôi là một cô gái hơi ngông, đa sầu đa cảm, có nhiều nỗi niềm giấu kín trong lòng, nhưng dường như bạn đã có những năm tháng sinh viên và đi làm vui vẻ. Tôi thấy bạn cười rất tươi trong những tấm ảnh trên mạng xã hội. Bạn đi rất nhiều nơi, làm những gì bạn thích, thậm chí bạn còn cạo trọc đầu. Tôi vẫn còn nhớ khi nhìn thấy tấm ảnh bạn cười với quả đầu bắt đầu nhú lớp tóc mới đó tôi đã nghĩ rằng: bạn đúng là ngông, luôn làm những việc không được bình thường trong mắt người khác, bạn khác biệt khi tự làm theo ý mình. Rồi qua năm tháng bạn vẫn ngông nghênh một cách vô tư như thế. Trong mắt tôi, bạn luôn là cô gái tài năng và khác biệt mà tôi hay liên tưởng đến Tản Đà và Nguyễn Công Trứ.
Cho đến hôm nay, khi cùng ngồi với nhau và lắng nghe câu chuyện của bạn, tôi mới nhận ra mình đã nông cạn và thiển cận như thế nào. Ẩn sau những hình ảnh ngô ngố, tươi vui đó là những khó khăn mà cuộc sống gửi đến để thử thách bạn. Bạn đã trải qua quãng thời gian hết sức khó khăn mà người khác không hề hay biết. Có rất nhiều người đã gục ngã trong tình cảnh đó. Và giờ tôi đã hiểu. Tôi biết mình đã lầm. Tôi thấy xấu hổ với bạn và với chính bản thân mình. Hôm nay bạn đã dạy tôi một bài học đáng nhớ.

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng có vài lần đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài. Nếu bạn đang có xu hướng nhận xét mọi người qua một cái nhìn như thế thì bạn nên dừng lại. Đừng tỏ ra mình là người thông thái hay biết tuốt. Thực sự bạn biết những gì về họ? Sao bạn có thể đánh giá một người chỉ qua đôi lần gặp mặt, qua những hình ảnh hay một vài bài đăng trên mạng xã hội? Cho dù một số ít lần bạn có thể đoán được vài điểm về người kia thì những điều đó chỉ là một phần rất nhỏ trong tổng thể bức tranh cuộc sống của họ. Làm sao bạn biết được họ đã trải qua những gì? Hơn nữa trong mỗi tình cảnh phản ứng của mỗi người lại khác nhau. Vì thế đừng vội phán xét người khác. Hãy dừng lại ở việc nghe và nhìn những gì biểu lộ trước mắt bạn thôi. Đừng đưa ra nhận xét hay đánh giá. Nếu có cơ hội thì hãy lắng nghe chân thành, hãy chia sẻ với họ khi họ mở lòng. Hãy lắng lòng xuống mà nghe trọn vẹn, không thành kiến, không phán xét. Cuộc sống vốn đã rất phức tạp rồi nên hãy cứ giản đơn nhất có thể. Hãy yêu thương nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn. Đừng để bản thân phải hối hận vì sự nông cạn và thiếu suy nghĩ.

P/s: Gửi đến bạn của tôi.
Xin lỗi bạn vì chưa thực sự hiểu bạn và chưa cố gắng để hiểu bạn. Cảm ơn bạn vì đã giúp tôi trưởng thành hơn. Cầu chúc cho bạn luôn mạnh khỏe, bình an, mỗi khoảnh khắc trong đời là những trải nghiệm đẹp đẽ, mỗi ngày trôi qua luôn đáng yêu như cách bạn đang cảm nhận về cuộc sống.




Comments